Giả Làm Trai Thẳng - Chương 3
7
“Ơ kìa Cố Trì, môi gì thế hả?”
Lâm Huy hét lên như vỡ chợ.
Tôi cảm giác mặt nóng ran, chỉ biết cúi đầu giả chết giảm độ tồn tại.
“Đừng là hôm qua với Trần Trinh hôn hăng quá nha? Mạnh ghê đó nha~”
Lâm Huy còn huýt sáo một cái.
Hôn hít cái đầu ông á!
Nói chuyện đừng mất nết ?
Trời ơi hôm nay nóng thế biết…
Hôm qua cũng chỉ… chạm nhẹ một tí thôi mà,
môi của Cố Trì sưng vù, còn tróc da như … ai đó cắn rách chứ?!
Trong lúc còn đang tự tra bản thân, một bóng đổ ụp xuống phía .
Tôi ngẩng lên, thấy Cố Trì đang sát rạt bên cạnh.
Hắn mặc sơ mi gài kín, cổ áo ngay ngắn che yết hầu nhưng càng làm nổi bật khí chất cấm dục lạnh lùng.
Chỉ là… cái môi cắn vẫn còn in rõ dấu vết — trông cứ như kiểu gã lưu manh học giỏi giả đàng hoàng .
Tôi nuốt khan một cái, cổ họng khô.
“Có chuyện gì?”
Tôi hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh.
Ánh mắt Cố Trì trầm xuống, giọng cứng ngắc như thường lệ:
“Cậu cắn rách , chịu trách nhiệm.”
Tôi chửi thề tại chỗ.
“Chịu trách nhiệm kiểu gì? Cậu cắn ? Tôi cho phép đấy!”
Tôi trừng mắt, giọng đầy khiêu khích.
Hắn chăm chú môi , đột nhiên thấy sợ — mà thật sự cúi xuống cắn thì ?
Tôi nín thở.
Tim đập thình thịch, như dọa cho sốc điện.
mà… chỉ lấy một tuýp thuốc mỡ:
“Bôi thuốc cho .”
Trời đất ơi Cố Trì, ông gì ?
Nói chuyện mà rải nhịp như chơi nhạc kịch.
Tôi giật lấy tuýp thuốc, bóp một ít lên tay.
Ngón tay chạm môi , cảm giác lạnh lạnh mềm mềm.
Ngay lập tức, nhớ đến cảm giác khi hôn.
Ngón tay nóng bừng.
Tôi định rụt tay , thì…
Cố Trì nắm chặt lấy cổ tay .
“Chưa bôi xong.”
Giọng cứng ngắc, nhưng ánh mắt thì rõ ràng trong sáng chút nào.
“Ơi mẹ ơi~~ ánh mắt hai sắp phóng tia lửa luôn kìa~~”
Lâm Huy bất thình lình thò mặt gần cà khịa.
“Hay hai dính luôn , chừa cho bọn tí cơ hội yêu đương với!”
Tôi giật tay về:
“Biến ông thần.”
8
Là Cố Trì.
Hắn đang đợi ai ?
Là thích ?
Tim bỗng chốc chùng xuống, chua xót đến khó tả.
Tôi chỉ nhanh chóng né mặt .
bước thẳng về phía .
Cao hơn Tống Ôn Ngôn, sắc mặt nghiêm càng toát khí chất đè ép áp lực.
“Chào , là Cố Trì, bạn cùng phòng của Trần Trinh.”
Cố Trì mỉm , nhưng nụ chẳng hề chạm tới mắt, đưa tay với Tống Ôn Ngôn.
Tôi bên cạnh mà ngu .
Hả? Sao tự nhiên bắt chuyện ông? Không với câu nào mà dắt mặt tới đây quăng like dằn mặt hả?
Tống Ôn Ngôn cũng chẳng hiểu chuyện gì, nhưng vẫn lịch sự bắt tay:
“Tôi là Tống Ôn Ngôn, bạn của Trần Trinh.”
Giỏi lắm Cố Trì.
Nói chuyện với lạ mà cũng chào đàng hoàng hơn với .
Ghê gớm thật sự.
… chờ đã, tay bắt hoài nhả, là ?
Hai ông bắt tay kiểu… nắm tình nghĩa ?
Tôi Cố Trì:
Miệng thì , mà ánh mắt thì lạnh như dao, chằm chằm Tống Ôn Ngôn như ăn sống nuốt tươi.
Tống Ôn Ngôn bên cạnh thì mặt bắt đầu méo xệch, da cũng tái dần.
Tôi cúi xuống bàn tay hai …
Hồn vía lên mây.
Cố Trì đang Tống Ôn Ngôn siết tới nỗi nổi cả gân tay.
Ủa alo? Đây là đang… so tay đô cơ ?!
Tôi thấy tay Tống Ôn Ngôn sắp tím tái đến nơi, vội chen giữa mà gỡ hai ông .
“Này Cố Trì, cái gì hả?
Thể hiện sức mạnh đúng ? Ghét thì cũng đừng trút lên bạn chứ!”
Tôi chắn mặt Tống Ôn Ngôn, trừng mắt Cố Trì.
“Tôi… …”
Cố Trì trông hoảng rõ, năng lắp bắp.
“Không Trần Trinh.”
Tống Ôn Ngôn gượng , rõ ràng là đang hổ phát ngượng.
“Tôi bảo xin .”
Tôi nghiêm mặt.
“…Xin .”
Cố Trì lập tức cụp mắt, ngoan như mèo con bắt nạt, rầu rĩ lời xin .
Tống Ôn Ngôn càng gượng gạo hơn, gật đầu chào vọt lẹ như tên bắn.
Tôi mặt đen như đít nồi lủi thủi về ký túc, còn Cố Trì thì lẽo đẽo bám theo như hồn ma bóng quế.
Vừa đến phòng, liền nhận tin nhắn từ Tống Ôn Ngôn:
【Trần Trinh, tớ xứng với . Đáng lẽ hôm hôn Cố Trì, tớ đã nên hiểu .】
“???”
Ủa?
Chuyện gì trời?
Chưa kịp từ chối mà trai đã tự giác “nghỉ chơi”?
lạ thật, cảm thấy hụt hẫng.
Ngược còn thấy nhẹ cả lòng.
Vốn cũng định từ chối sớm muộn mà.
Chỉ điều, vụ … với Cố Trì chắc thành thù luôn .
Vừa nghĩ tới, điện thoại rung lên.
Là “trai mlem” nhà nhắn tin:
【Làm bây giờ (mặt nhè), hình như vợ thích trai nam tính dữ dằn.】
Tôi suýt bật .
Lúc nào cũng nhạo khác, cuối cùng thằng hề chính là .
Tự thân còn ế tới mục rữa, còn bày đặt dạy theo đuổi tình yêu.
Buồn thiệt sự.
Tôi reply liền:
【Thế cái trai hơn ?】
【Không.】
Ờm… tự tin đó. Tôi hỏi tiếp:
【Vậy thân hình ngon bằng ?】
【Không luôn.】
Vậy còn hiểu vấn đề là gì?
Tôi gõ liền:
【Vậy thì lấy cơ bụng, lấy mặt tiền mà dụ ! Biết chiêu mỹ nhân kế hả?
Ngày nào cũng đăng ảnh khoe body mạng để làm gì?
Không bằng vác mặt dụ trực tiếp cha!】
【Tôi ngại.】
【Ngại thì nghỉ theo đuổi .】
Tôi chút nhân từ dằn một phát.
Vô dụng!
Bực bội, tắt điện thoại, mở sách .
Miệng lẩm bẩm:
“Tâm bất tại nam nhân, học tập tự thần thông.”
Không yêu đương thì học cho giỏi!
Tình yêu đã thất bại thì thôi, để lên đỉnh bảng xếp hạng, cho Cố Trì tức chơi!
9
Tôi sai — học nổi một chữ nào hết!
Bởi vì Cố Trì tắm xong đã trần trụi cởi trần , suýt nữa phun máu mũi ngay tại chỗ.
Tôi dám , tim đập loạn, kiểu tật giật thể nào giả vờ thản nhiên .
“Má ơi, Trì ca! Anh là ca ca duy nhất của em! Anh giấu kỹ quá nha, dạy em cách tập đó?”
Lâm Huy hệt như con khỉ tăng động, mỗi câu đều xoáy lỗ tai như dao khoan.
“Bắp tay , cơ bụng — mẹ kiếp, đừng con gái, còn yêu luôn .”
“Trần Trinh, mau tới xem ! Này, sờ thử xem, cảm giác nó mới đã. Tụi mà tập thế thì thiếu gì gái theo.”
Cái tên Lâm Huy đáng chết, làm ơn đừng cue nữa ?!
Không biết là yêu học hành, ghét sắc dục hả?!
“Tới sờ thử, sờ thử !”
“Không sờ!”
Từ chối nhẹ nhàng nhưng dứt khoát nha.
“Ơ, gay mà ngại gì?
Không dám , dám chạm— chẳng lẽ thích Cố Trì thật hả?”
Lâm Huy hề hề lôi tay dí về phía Cố Trì.
Cái đệch!
Tên ngáo ?!
Tôi đập nguyên bàn tay lên cơ bụng Cố Trì.
…Khoan đã, tay chạm gì ?
Cảm giác đàn hồi, rắn chắc, ấm nóng——
Chết thật!
Tôi vô thức bóp nhẹ một cái.
Cố Trì khẽ rên một tiếng nghẹn trong cổ họng, giật ngẩng lên —
mặt đỏ rực!
“Ơ kìa Trì ca, Trần Trinh mới sờ một cái mà mặt đỏ như cà chua thế ?”
“Cậu quản ?”
Cố Trì đáp, giọng bực lúng túng.
Tôi trong lòng chửi thầm, tên “thẳng” đúng là biết gợi phạm tội!
Không thì uổng, sờ thì tiếc — sợ gì ai?
Dù cũng chẳng né tránh, còn im cho sờ, càng khiến tò mò.
Cơ ngực, cơ bụng, bắp tay…
Khỉ thật, đúng là kiệt tác của nhân loại.
Thì , lột áo Cố Trì là cảnh giới đây.
Tôi tặc lưỡi thầm nghĩ —
Bạn gái chắc sướng chết mất.
Tiếc là… đó .
Khoan đã…
Tôi kỹ .
Cái nốt ruồi quyến rũ ngay giữa ngực … quen thế nhỉ?
Đầu óc chớp lóe hình ảnh hôm nọ —
khi phóng to ảnh của “trai mlem” để soi kỹ từng chi tiết.
Chết mẹ .
10
Tôi hình như phát hiện một bí mật động trời.
Tôi ngẩng đầu Cố Trì,
khuôn mặt lạnh nhạt pha chút cấm dục, ánh mắt trong veo vẩn một hạt bụi.
Trong lòng vang lên một tiếng “rầm”.
Một thằng trai thẳng cấm dục, và một gã “bán ảnh mlem” — là cùng một ?!
Cố Trì chính là cái tên suốt ngày đăng ảnh khoe thân, caption “vì tình yêu mà tập gym”?
Không thể nào.
Tôi nghi ngờ chính đôi mắt của .
Tôi cứng đờ, , lén mở điện thoại, lôi mấy tấm ảnh từng lưu so.
Cơ ngực — trùng khớp!
Cơ bụng — chuẩn đến từng múi!
Bắp tay — y hệt!
Cái nốt ruồi ngay giữa ngực — sai một li!
Tôi nghiến răng đến nỗi suýt gãy, cố gắng kìm nén tiếng chửi thề đang dâng trào trong họng.
Đệt, cái tên đang giỡn mặt ?!
Bình tĩnh, Trần Trinh, giữ bình tĩnh!
Bên , Cố Trì đã mặc áo xong, xuống ghế, mở sách như gì xảy .
Tôi thì tay run run mở khung chat “trai mlem” .
【Theo đuổi “vợ” ?】
Tôi hỏi, mắt liếc qua thấy điện thoại Cố Trì rung lên, liền cầm lên ngay.
Rồi tin nhắn trả về:
【Có vẻ cũng hài lòng, nhưng ánh mắt cuối cùng của … lạ.】
Tôi nheo mắt.
【Cậu sống chung với thích ?】
【Ừ.】
Tôi cắn môi, lòng thấp thỏm.
【Người mà gọi là “vợ”… là con gái con trai ?】
Đối phương im lặng lâu.
Cố Trì bên cũng cúi đầu điện thoại, động đậy.
Một lúc , tin nhắn hiện lên:
【Người thích… là con trai.】
Trong đầu nổ tung một tiếng “BOOM”.
Không còn nghi ngờ gì nữa —
Cố Trì chính là “trai mlem”!
Và cái “theo đuổi”…
là .
Tôi chỉ thể há miệng mà thốt nổi câu nào, não như treo giữa trung.
Đệt… hóa nãy giờ đang công lược ?!
11
Não như nổ tung — thể xử lý nổi mọi chuyện đang xảy .
Hắn dùng tên là “Ép nước cam”, còn thì là “Cam ngọt”.
Tôi từng thích trai mặc áo sơ mi trắng, hôm liền mặc áo sơ mi trắng.
Tôi bảo nam tính chủ động, liền nghiền nát tay Tống Ôn Ngôn.
Tôi bảo dùng mỹ nhân kế, liền cởi trần khoe cơ bụng mặt ?
Tôi chính suy đoán của làm cho choáng váng mặt mày, đỏ hết cả tai.
nếu thích thật, thì thẳng?
Sao cứ tỏ lạnh lùng xa cách?
Cố Trì đang ở ngay lưng , nhưng dám hỏi.
Lỡ như chỉ là ảo tưởng, thì mất mặt chết mất.
Ngay cả bạn bè cũng làm nữa.
Nghĩ đến đây, trong đầu lóe lên một ý tưởng.
Tôi nhắn tin cho Tống Ôn Ngôn.
12
Tôi nhắn gì cho “trai mlem” cả.
Sáng hôm , quan sát kỹ Cố Trì.
Nhìn mãi mới thấy, cái mặt lạnh ngắt hình như… chút ấm ức.
Mẹ kiếp, năng lực suy nghĩ thì ai mà biết ông nội thích chứ?!
Vô lý hết sức!
Tôi ngâm nga mấy câu hát, giả bộ vui vẻ sửa soạn quần áo.
Không ngoài dự đoán, Lâm Huy yên:
“Ồ, hôm nay cam ngọt nhà chúng chuyện vui ha?”
Tôi khẩy:
“Có hẹn.”
Lâm Huy la lên như khỉ trúng số, còn thì liếc sang Cố Trì một cái.
Thấy mặt lạnh như nước đóng băng, tay siết thành nắm đấm.
Tôi cong khóe môi, hài lòng cực kỳ.
Mà thực , hẹn quái gì .
Chỉ là rủ Tống Ôn Ngôn ăn, tiện nhờ chụp hộ tấm ảnh “tình huống mờ ám”.
Tôi đăng story chỉ để một Cố Trì thấy, caption:
【Nên đồng ý nhỉ?】
Kèm theo định vị.
Nếu thật sự thích , sốt ruột đến chết mới lạ.
Tôi khẩy, đúng là ác.
mà… vẫn thấy hồi hộp yên.
May mà “trai mlem” nhắn tin tới:
【Có khác tỏ tình với …】
【Cậu cũng tỏ tình chứ!】
【… vẫn luôn tỏ ghét .】
【Thì giành tính! Làm đàn ông mà cứ ngại ngùng rụt rè, đến lúc mất vợ thì trách ai?】
Mẹ nó, theo đuổi mà cũng tự lo nốt, quá đây.
Cố Trì cái đồ ngốc to xác!
