Máu Trắng - Chương 6
“Họ tôn tôi làm thần, gọi tôi là mặt trăng. Sau tôi ý thức được có lẽ là một dòng thời gian không thể tưởng tượng của vũ trụ, khiến tín hiệu cầu cứu của tôi kết nối với người nguyên thủy, sau đó hình thành văn minh mới, viết đè lên lịch sử phát triển vốn có. Tôi lén tìm được một loại phương pháp, đem bản thân chiếu rọi vào thời gian khởi đầu của loài người, muốn sửa lại lịch sử.”
“Nhưng tôi căn bản không hiểu vũ trụ, vô số lần cố gắng thay đổi, sinh ra vô số khả năng, chỉ có một lần, loài người và người máu trắng cùng tồn tại, hình thành thế giới của cậu. Nhưng người máu trắng vẫn luôn bị người máu đỏ tàn sát, họ muốn thay đổi lịch sử. Tiến hóa của họ mạnh hơn phần lớn loài người, tìm được phương pháp của tôi, bắt chước hiệu quả, một phần người máu trắng trở lại đây, muốn từ nguồn gốc thanh trừ người máu đỏ.”
“Cậu tới tôi đi không ngừng tranh đoạt, thời gian trong thay đổi liên tục đã rối thành một mớ bòng bong, định luật nghịch đảo thời gian mà tôi hiểu căn bản không giải thích được. Chỉ có thể theo chỉ dẫn của ký ức hướng dẫn cậu, tôi nhớ trên dòng thời gian này, vợ cậu là người máu trắng, vốn là để tiếp cận cậu, nhưng yêu cậu, sau bị Vương Hằng giết chết, hơn nữa bị kéo về dòng thời gian này, hiến tế cho mặt trăng.”
“Mà cậu là người tôi chọn, đến nút thời gian này đốt chết tất cả người máu trắng, sau đó hình thành thế giới chỉ có người máu đỏ bình thường.”
Tôi ngơ ngác nghe khỉ người già nói liên miên. Thành thật mà nói, một câu cũng không hiểu.
Tôi chỉ có thể nắm một số chi tiết, hỏi: “Vậy tất cả đều đã được định sẵn?”
“Đúng. Nhưng cậu không đốt chết người máu trắng, dòng thế giới vẫn sẽ thay đổi.” Khỉ người già nói chắc như đinh đóng cột.
“Vậy trên một dòng thời gian khác, vợ tôi ở đâu?”
“Tất Túc Ngũ, nơi có thể nhìn thấy Tất Túc Ngũ.”
Cuối cùng cuộc đối thoại, khỉ người già không đầu không đuôi nói: “Mắt nhìn thấy 3 chỉ là 3, trong đầu nghĩ đến 3 mới là 3 mà cậu cần tìm.”
12
Khỉ người già nói với tôi, khỉ người sẽ tổ chức nghi thức tế lễ, đốt chết tôi hiến cho mặt trăng, đến lúc đó sẽ có người cứu tôi.
Chỉ cần chúng tôi châm lửa trong kim tự tháp, hành vi sẽ phù hợp với sự phát triển của dòng thời gian, thế giới tương lai hình thành chính là thế giới tôi nhận thức.
Quả nhiên, không lâu sau tế ti hạ lệnh, muốn hiến tế tôi cho mặt trăng.
Hai con khỉ người đưa tôi ra khỏi kim tự tháp.
Tôi mơ mơ màng màng đi theo, đột nhiên cánh tay trái bị véo một cái, khỉ người bên cạnh thấp giọng nói: “Là tôi, Nhị Tà.”
Tôi lập tức hiểu ra, hóa ra anh ta chính là người khỉ người già nói sẽ cứu tôi.
“Anh cũng nghe lời ông khỉ người già đó rồi?” Nhị Tà hỏi.
Tôi gật đầu.
“Anh tin ông ta?”
Tôi do dự một chút, hỏi ngược lại: “Anh tin anh là cảnh sát hay tin anh là khỉ người sống trong kim tự tháp?”
Thật thật giả giả đã không còn quan trọng.
Mắt nhìn thấy 3 chỉ là 3, trong đầu nghĩ đến 3 mới là 3 cần tìm.
Bài diễn văn dài khó hiểu của khỉ người già tôi không quan tâm, nhưng câu cuối cùng này tôi hiểu, chỉ cần cho rằng là thật thì tốt, so với khỉ người, máu trắng, tôi càng muốn làm bác sĩ tâm lý, chảy máu đỏ.
Như vậy mới bình thường.
Có lẽ.
Nhị Tà cười cười, thừa dịp con khỉ người khác không để ý, đánh ngất nó, sau đó nhét cho tôi hai hòn đá, dẫn tôi đến nơi châm lửa mà khỉ người già nói.
Chỉ cần va chạm hai hòn đá, lửa sẽ bùng lên.
“Anh tin anh đang trải qua rất nhiều chuyện không thể hiểu, hay tin, thế giới vận hành bình thường, chỉ là tinh thần anh có vấn đề, chỉ cần một ngày anh khỏe lại, có thể yên tâm, khỏe mạnh sống, cái gì cũng không thay đổi, tất cả vẫn là bộ dạng anh hiểu?”
Nhị Tà cầm hòn đá, đột nhiên mở miệng.
“Anh tin anh trong phòng nhìn thấy một mặt trăng, sau đó trải qua những chuyện kỳ quái này, hay tin, anh chỉ là một con khỉ người đang mơ lạ?”
Nhị Tà nói xong cười lên.
“Anh tin tất cả đều là chuyện đã định sẵn, chúng ta theo đúng quy tắc thời gian đã định mà hành động, hay tin, tất cả chỉ là giấc mộng hư ảo?”
Tôi quên mất ngọn lửa đó có được châm lên hay không.
Tóm lại, khi tỉnh lại, tôi đang ngồi trong một căn phòng trắng tinh.
“Triệu Hóa Vũ, anh không cần căng thẳng, anh có thể nói hết những gì anh nghĩ cho tôi, coi tôi như bạn anh.”
Đối diện tôi, bác sĩ mặc áo blouse trắng nhẹ nhàng an ủi.
Ồ, đúng rồi, bác sĩ chính là anh.
Anh nắm cánh tay tôi, nhẹ nhàng nói: “Tất Túc Ngũ, cảnh sát đã tìm được, là viện nghiên cứu Vương Hằng từng làm việc, kính viễn vọng thiên văn ở đó có thể nhìn thấy Alpha Tauri, thi thể vợ anh cũng được tìm thấy. Cảnh sát khởi tố anh giết anh vợ, mang tim anh ấy đến nhà chủ nhiệm Lưu giá họa cho chủ nhiệm Lưu. Tôi tin anh chỉ là tinh thần có chút vấn đề, chỉ cần anh nói ra, chúng tôi sẽ giúp anh.”
Giọng anh rất dịu dàng, khiến tôi cảm thấy an tâm chưa từng có, buồn ngủ vô cùng.
“Cảm ơn.” Tôi nói.
“Rất tốt, vậy chúng ta bắt đầu trị liệu nhé! Triệu Hóa Vũ, trong mơ anh nhìn thấy gì?”
“Mặt trăng.”
“Thường xuyên mơ như vậy sao?”
“Ừ, từ tối ngày 14 tháng 4 năm 2015 đến nay, vẫn luôn mơ cùng một giấc mơ.”
“Trong mơ, tôi là khỉ người, ngẩng đầu nhìn mặt trăng, nghe thấy tiếng xẹt xẹt, như một loại sóng điện, luôn lặp lại nói với tôi, Tất Túc Ngũ.”
“Có thể kể chi tiết giấc mơ không?”
…
“Giấc mơ có ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của anh không?”
“Có. Mỗi người nhìn thấy mặt trăng đều có năng lực đặc biệt, năng lực của tôi là lãng quên, mỗi khi sắp nhớ ra, sẽ nhìn thấy chuyện rất đáng sợ.”
“Vậy hiện tại anh có khó chịu không?”
“Ừ, tôi nhìn thấy rất nhiều thi thể quái vật, máu, lung tung rối loạn.” Tôi cố nén nôn khan, nhưng rất nhanh cảm giác nôn khan biến mất, “Thật ra tôi từ nhỏ đến lớn chưa từng nằm mơ.”
“Nhưng anh hiện tại còn nhớ mơ, vừa rồi còn nói, anh mơ cùng một giấc mơ nhiều năm rồi.” Giọng anh hơi mơ hồ, nhưng vẫn rất dịu dàng.
“Có sao? Tôi không nhớ mình từng nói vậy.”
“Mời anh nhớ lại lần nữa, Triệu Hóa Vũ, đừng ngủ nhé, phối hợp tôi trị liệu được không? Chúng ta bắt đầu từ đầu.”
Anh kiên nhẫn nói, còn rót cho tôi một chén trà. Tôi chậm rãi uống trà, nghe anh hỏi lại từ đầu.
“Triệu Hóa Vũ, trong mơ anh nhìn thấy gì?”
“Mặt trăng.”
“Thường xuyên mơ như vậy sao?”
“Ừ, từ nhỏ đến lớn, tôi vẫn luôn mơ cùng một giấc mơ.”
“Trong mơ, tôi là một bác sĩ, gặp một bệnh nhân kỳ quái, sau đó xảy ra rất nhiều chuyện quái dị, tôi còn biến thành khỉ người, một ông khỉ người tự xưng là mặt trăng, bảo tôi đốt kim tự tháp.”
“Giấc mơ có ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của anh không?”
“Không.”
“Cảm ơn sự phối hợp của anh.” Anh dành cho tôi một nụ cười khích lệ, “Triệu Hóa Vũ, còn câu hỏi cuối cùng, cũng xin anh trả lời thật tốt, máu là trắng hay đỏ?”
Lời anh như kim châm khiến tôi đau nhói.
Tôi cảm thấy đầu óc như sống lại, không ngừng vặn vẹo, gấp nếp.
Hóa ra anh đang giả vờ.
Anh là người xấu.
“Tôi không phải bệnh thần kinh, máu là trắng!”
“Là trắng sao?”
“Tôi không phải bệnh thần kinh, máu là đỏ!”
“Là đỏ sao?” Anh cần mẫn hỏi, không ngừng cười.
“Tôi không phải bệnh thần kinh, máu là trắng!”
“Là trắng sao?”
“Tôi không phải bệnh thần kinh, máu là đỏ!”
“Là đỏ sao?”
…
Đầu óc tôi rối bời, tôi muốn ngủ, nhưng anh không ngừng hỏi, tôi quên mất, tôi không nhớ rõ máu rốt cuộc là màu gì.
“Thân phận khác trong mơ thì sao?”
“…” Anh không ngừng hỏi.
Tôi chỉ có thể không ngừng trả lời anh.
Giọng anh rất dịu dàng, dù tôi phiền, nhưng vẫn rất thích anh, rất muốn phối hợp với anh, rất muốn giúp anh.
Cũng không biết lặp đi lặp lại bao nhiêu lần.
Anh đột nhiên nói: “Thật sự không nhớ máu là màu gì sao?”
Tôi lau nước mắt không ngừng gật đầu.
Anh cười xấu xa: “Sao anh không tự rạch cổ tay xem màu máu chứ?”
-HẾT-

Truyện này nhà nào ở fb đề cử á mọi người, mình thấy nhà đó có giải mã truyện mà giờ tìm không ra hic hic