Mê Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện Dài
  • Tổng Hợp Series Cực Hot
Sign in Sign up
  • Trang chủ
  • Truyện Dài
  • Tổng Hợp Series Cực Hot

Thiếu Gia Siêu Lươn - Chương 2

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Thiếu Gia Siêu Lươn
  4. Chương 2
Prev
Next
   

7

Hai đứa ngây thơ thì tin sái cổ.

Tôi bốn mỹ nam mỹ nữ mặt, trong lòng khỏi ngậm ngùi.

Tổ tiên bao đời nay đều làm quản gia cho nhà thiếu gia.

Đến đời , chọn là .

Từ khi lão gia biết thiếu gia “bẻ lái”, liền đích thân điều — một con bé đang ăn hại ngoài — về bên cạnh thiếu gia.

Chỉ vì là nữ.

Thiếu gia tìm hoài Triệu Duyệt, cũng vì lão gia âm thầm gài hàng giấu .

Ông cụ cam lòng để hương hỏa nhà họ kết thúc ở đời thiếu gia.

Lại càng chấp nhận làm điều trái pháp luật.

Ông yêu cầu thiếu gia vì chuyện nam nữ mà xúc phạm thể diện quốc gia, làm mất mặt tổ tông.

Cho nên cái chiêu “DY” nào đó, đừng thực hiện, chỉ cần nghĩ đến thôi — lão gia bẻ ba cái chân cũng uổng làm nhà họ.

Tôi thở dài một .

Vừa số dư tài khoản ngân hàng… dài thêm mấy số.

Không sai , lĩnh hai cục lương.

Một từ phía lão gia — bảo trông chừng thiếu gia, đừng để hồ ly tinh nam dụ dỗ.

Một từ thiếu gia — nhờ mua chuộc lão gia, để yêu đương với Triệu Duyệt yên lành.

Tôi đúng là lấn cấn. Lương tâm cắn rứt tí ti.

mà… chỉ là tí ti thôi. Cắn đúng một giây, đó tràn đầy vui sướng.

Tôi lập tức nhắn về, nửa thật nửa giả:

【Lão gia, thiếu gia đang ăn trưa cùng tiểu thư Hứa ạ.】

Ừ thì cũng là đang ăn cùng — chỉ là chỉ hai .

【Hai vui vẻ.】

Chuẩn. Bốn vui như hội.

【Xem sắp chuyện đấy ạ~】

luôn. Sẽ chuyện . Hai cặp. Cùng giới. Vừa vặn. Yêu đương.

8

Văn phòng của thiếu gia một gian phòng nhỏ bên trong, bình thường đó chợp mắt khi làm việc xong.

hôm nay thì .

Hắn ngay ghế cách bàn làm việc của Triệu Duyệt xa, tỏa áp suất thấp khủng khiếp, khiến đám nhân viên chẳng ai dám chơi dốt, càng ai dám viện cớ gì đó để bắt chuyện với trai .

Cả văn phòng chỉ còn giọng của tiểu thư Hứa và Tô Khanh Khanh ríu rít trò chuyện.

Có lẽ vui vẻ, rôm rả, còn thì chẳng gì, thiếu gia bắt đầu thấy khó ở.

“RẦM!” – Hắn đột ngột bật dậy, làm cả đám giật bắn .

Chưa kịp định thần, thiếu gia đã túm lấy Triệu Duyệt lôi thẳng văn phòng riêng, còn vứt một câu:

“Đến giờ nghỉ trưa , nghỉ .”

Những kẻ đang giả vờ chăm chỉ lập tức thở phào, buông lỏng cơ mặt.

Tôi thì… đương nhiên là theo hóng tiếp.

Dù gì tiểu thuyết mà chỉ xương thịt, thì gọi là tác phẩm chất lượng ?

Muốn , đủ sắc – đủ hương – đủ vị!

cũng sợ phá hỏng chuyện của họ.

Đang do dự thì “cạch” một tiếng…

Cửa kính đã khóa từ bên trong — loại khóa phản chiếu, ngoài thấy gì.

Không chứ? Thiếu gia sợ phá game đến mức khóa trái cửa?

hôm nay, phá chuyện của … .

Chỉ đầy mười phút , lão gia xuất hiện tại công ty, cùng còn một trung niên — chính là Nhị thúc của thiếu gia, kẻ tranh giành quyền thừa kế dữ dội nhất.

Tôi tái mặt.

Lập tức ôm đống tài liệu chạy định giả bộ báo cáo tình hình dự án khác, nhưng lão gia lạnh giọng chặn ngang:

“Mở cửa.”

Tôi cúi đầu, vẫn chắn cửa, một lời.

“Tôi lần nữa — mở cửa.”

Tôi cúi đầu sâu hơn, chuẩn hy sinh thân để bảo vệ cuộc sống hai lương của .

Ai mách lẻo trời?!

Mới bao lâu , mà lão gia đã đích thân mò đến?!

Tôi dám tưởng tượng, nếu thật sự mở cửa , thấy cảnh nên thấy…

Lão gia liệu đánh thiếu gia bay thẳng ICU ?

Tôi , nhưng lão gia đủ cách để ép .

Mà hơn là Nhị thúc — cố tình làm lớn chuyện để dìm hàng thiếu gia.

Thấy nhúc nhích, ông hô tới đập cửa.

Tôi đang định cản thì bất ngờ mấy áo đen lao lên giữ chặt, ép sát tường nhúc nhích nổi.

Cuối cùng cũng nhờ tiểu thư Hứa mở miệng, mới thả .

Mấy trực tiếp đến gõ cửa, đám nhân viên cũng ùn ùn kéo tới hóng chuyện, hề ý định chừa mặt mũi cho thiếu gia.

Lưng lạnh toát, chen đẩy đến mức cũng vững.

Tiêu tiêu !

Tiền lương gấp đôi của coi như bay màu!

Thiếu gia sắp mất mặt bàn dân thiên hạ!

Cái ghế quản gia của còn giữ nổi ?!

Quan trọng nhất là: lão gia bắt trả tiền ?!

Tôi lo chết. Nhị thúc thì đắc ý mặt, cứ như thể đã tưởng tượng cảnh thiếu gia bắt gian tại trận, đến mức tự cho cái quyền làm chủ.

RẦM! — Cửa phá tung.

Tôi vội vàng che mắt , dám .

9

Không gian xung quanh bỗng nhiên yên ắng.

Tôi thấy lạ, liếc mắt — sững .

Chỉ thấy trong văn phòng, hai y phục chỉnh tề, vẻ mặt nghiêm túc, đang đối diện … xem báo cáo.

Tôi tiến lên thêm hai bước, thấy thứ mà khác thấy.

Tức khắc yên tại chỗ, dám nhúc nhích.

Từ góc , rõ ràng thấy…

Quần hai xộc xệch, vết ướt mờ mờ, tay thiếu gia còn đặt đùi Triệu Duyệt… đang từ từ trượt lên.

kịp xa, đã Triệu Duyệt véo mạnh một cái.

Gương mặt thiếu gia căng cứng, nhăn gồng, vẻ cực kỳ nghiêm túc:

“Ông nội, Nhị thúc, chuyện gì mà đến tận đây?”

Cái vẻ lạnh lùng như băng đó đúng kiểu phá ngang khi đang làm việc quan trọng, còn chút khó chịu.

Lão gia trả lời ngay, chỉ quét mắt quanh phòng, dường như phát hiện gì bất thường.

Cuối cùng mặt cũng giãn đôi chút:

“Không gì. Chỉ là ngang công ty, tiện lên xem cháu thế nào.”

“Nếu việc gì, chúng cháu xin phép tiếp tục làm việc.”

Nhị thúc vẻ cam lòng, rõ ràng buông tha chỉ với cảnh tượng bình thường , chen sâu phòng kiểm tra rõ ràng.

Tôi vội chắn đường, cùng lúc với trợ lý của thiếu gia:

“Đây là nơi làm việc. Người ngoài phận sự phép .”

Nếu là lão gia thì chúng chịu thua, nhưng ông chỉ là Nhị thúc —

Chúng làm trướng thiếu gia, cần nể mặt ông .

Mặt ông cứng đờ, đang định nổi nóng thì lão gia kịp thời lên tiếng:

“Đủ , chúng thôi.”

Lão gia liếc ông một cái cảnh cáo, ông mới ngậm miệng, trừng mắt đầy căm hận khi .

Tôi thì rảnh quan tâm ánh mắt ông .

Tôi quan tâm là phát lương cho .

Mà ánh mắt cuối cùng của lão gia khi — lạnh lẽo tới tận xương sống.

Tôi biết rõ… lão gia đã biết.

Chỉ là vì giữ thể diện cho thiếu gia nên đành nhịn.

Chuyến rõ ràng là ép, nhưng lão gia vẫn xuất hiện, chính là một lời cảnh cáo.

Trong cuộc giằng co giữa con trai và cháu trai, ông đã lựa chọn… cháu.

10

Truyện đam mỹ gần đây – thể loại PO văn – phản hồi , kéo cả một đám fan mê CP hóng hớt.

Khi bọn họ đang ồn ào kêu “thơm quá, nữa chị ơi!”, thì thấy u sầu…

Vì mấy nhân vật chính hình như vẫn nhận trái tim rốt cuộc đang hướng về ai.

Tại buổi tiệc tối, hai đã đính hôn cùng khiêu vũ điệu mở màn bao ánh chăm chú.

Ánh đèn rọi xuống thân hình hai , đúng kiểu cực phẩm thế hệ mới, tỏa sáng như thể sinh đã đỉnh kim tự tháp.

Xung quanh vang lên đủ loại lời tán thưởng về sự xứng đôi lứa của họ.

Tôi liếc Tô Khanh Khanh đang hí hửng chọn bánh tráng miệng, sang Triệu Duyệt – thì thẳng phía , mặt cảm xúc.

Không nhịn , lắc đầu thở dài.

Để duy trì bảng xếp hạng CP mà cày công xây dựng, lặng lẽ lách sang cạnh Triệu Duyệt, móc sổ tay nhỏ , mở mode điều tra cảm xúc:

“Cảm giác thế nào?”

Triệu Duyệt , gãi gãi cằm:

“Hơi kỳ kỳ.”

“Kỳ chỗ nào?”

Tôi bắt đầu phấn khích – chẳng lẽ cuối cùng cái tên chậm hiểu đã biết ghen?

“Kỳ… hả…”

Tôi vội cầm bút chuẩn ghi.

“Kỳ là… đói quá.”

…

Tôi cũng thấy kỳ đấy. Kỳ là đấm một phát.

Tôi nghiến răng Triệu Duyệt lững thững về phía quầy đồ ăn, bất giác đầu thiếu gia.

Hôm nay ăn diện đặc biệt trau chuốt – vest màu sáng tôn lên khí chất quý tộc lạnh lùng, đôi mắt xanh ngọc quyến rũ đến mức hút .

Tôi còn nhớ khi khỏi nhà, xịt nước hoa điên cuồng, miệng lẩm bẩm:

“Mùi là Tiểu Triệu thích nhất! Tốt nhất là nhào lên hít cho đã luôn, hê hê hê!”

Tư thế là biết đổ nguyên chai lên , quyết tâm cả đêm dụ về.

Kết quả là khi nhảy xong bản nhạc đầu tiên, tiểu thư Hứa bên đã suýt giữ nổi cái mặt “hiền lương thục đức” của .

Đến chỗ yên tĩnh, cô đảo mắt trắng dã, mắng thiếu gia là con công trống đang múa đuôi.

Thiếu gia thèm giận, còn cợt về phía Triệu Duyệt.

Lúc đó mới nhận — Triệu Duyệt vẫn đực ở một góc, như kiểu mất hồn .

Tim nhảy lên: chẳng lẽ phát hiện ?

Nếu , né vội tay thiếu gia đưa định chạm?

Thiếu gia sững , khó chịu:

“Cậu chê ?”

Không đợi Triệu Duyệt đáp, đã kéo tay lôi .

Tôi theo xem tiếp, ai ngờ nhấc chân đã thiếu gia liếc cho một phát — đóng băng luôn tại chỗ.

Cái đồ nhỏ nhen!

May mà còn cặp đôi cho tiếp tục quan sát.

So với thiếu gia thì tiểu thư Hứa đúng là bậc thầy tình cảm.

Chỉ vài ba câu đã khiến Tô Khanh Khanh đỏ mặt tía tai, nhưng trông vẫn phản ứng kịp.

Cho đến khi cô hôn một cái lên má Tô Khanh Khanh, liếm sạch tí kem lỡ dính ở đó.

Tô Khanh Khanh lúc mới hình.

Một lúc lâu , cô đưa tay sờ lên mặt, vẻ mặt mông lung hoảng loạn, là hoang mang tột độ.

Rõ ràng… coi là bạn thân.

Ai ngờ tán ?!

Tiểu thư Hứa cô đầy dịu dàng:

“Tôi hôn lên môi , nhưng cho phép, thể làm . thật sự nhịn nữa … Cậu thể để đợi mãi như thế, điều đó quá tàn nhẫn.”

Nghe , thiếu gia?

Nghe chuyện kìa!

Tôi cảm động luôn.

Anh mà nửa EQ của , thì giờ Triệu Duyệt đã sớm dính chặt !

“Cậu thể đối xử với tàn nhẫn như .”

Tiểu thư Hứa nắm tay Tô Khanh Khanh, giọng khẽ khàng đau khổ.

Tô Khanh Khanh vài giây đơ … bắt đầu thấy .

Tôi gào lên trong lòng:

Gì mà ? Cái định “bẻ cong” bạn thân là cô kìa, là cô mới nên thấy hổ chứ!

Bạn thân hóa yêu — hiển nhiên là Tô Khanh Khanh tiếp thu kịp.

chiêu bài “mưa dầm thấm lâu”, cuối cùng cũng đồng ý cho tiểu thư Hứa một cơ hội.

Tôi lập tức giơ ngón cái.

Tay thì vẫn cặm cụi ghi chép.

Ăn lương của chủ, lo cho chuyện của chủ, lo cả chuyện tình cảm của chủ.

Những chiêu tán đổ nhất định học thuộc lòng truyền dạy cho thiếu gia.

11

Vài ngày gần đây yên ắng đến kỳ lạ, kiểu yên ắng như cơn bão.

Chỉ điều cái mùi “nồng nặc mùi yêu đương đam mỹ” ngày càng rõ rệt.

Nhìn sang trái là một đôi bách hợp.

Nhìn sang là một đôi đam mỹ.

Chỉ — tỏa sáng bằng hương thơm trong trẻo của kiếp FA chính hiệu.

“Này, cô cũng thấy ngứa mắt đúng ?”

Tôi đang lấy cà phê thì lưng đột nhiên xuất hiện một đàn ông, vuốt tóc một cách “giả vờ phong lưu”, biểu cảm giả tạo đến mức thể so tài với mấy tên thư sinh phim cổ trang.

Tự nhiên thấy cà phê quá ngọt, đổ luôn, chuyển sang trà xanh cho đỡ nghẹn.

“Có chuyện gì?”

“Không gì. Chỉ là thấy cô ngày nào cũng vất vả quá. Nếu một đàn ông để dựa , một mái nhà thì biết mấy.”

Nghe tới đây, trợn trắng cả mắt.

Đàn ông?

Tôi chỉ cần tám vị Thần Tài là đủ.

Anh tính là cái thá gì?

nhớ đến nhiệm vụ thiếu gia giao, cố nặn một nụ khô khốc:

“Nếu thấy vất vả… thì chuyển khoản ?”

Khóe miệng tên co giật, mặt nhăn như giảng đạo lý cho .

Tôi vội giơ tay chặn , nhanh chóng kiếm cớ rút lui.

Tán tỉnh thì . Giảng đạo lý đàn ông là trời? Tôi nôn tại chỗ đấy.

Bởi vì thực dụng thiếu đạo đức.

Sau vài lần tiếp xúc, hình như cũng bỏ cuộc, vì đã xây dựng thành công hình tượng: mê tiền nhưng mê sắc.

Cho đến ngày bắt quả tang … bỏ thuốc.

Tôi sốc thật sự.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 2"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • Trang chủ
  • Truyện Dài
  • Tổng Hợp Series Cực Hot

© 2025 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Mê Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Mê Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Mê Truyện

×

 Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/9fA9Sphgvc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Metruyen và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

wpDiscuz