Summary
Trở Về Hào Môn, Tôi Dùng Thể Chất Xui Xẻo Chỉnh Hết Cả Nhà
Tôi mang trong mệnh sát khí, sinh ra đã là khắc tinh của người khác.
Vừa mới chào đời đã bị tráo đổi, ở nhà cha mẹ nuôi ba năm trời gà bay chó sủa, họ sợ quá nên nửa đêm vội vã đưa tôi vào đạo quán.
Sư phụ nói tôi mang hung khí quá nặng, phải tĩnh dưỡng, nếu không sẽ khắc chết hết tất cả những người bên cạnh.
Hai mươi năm sau, cha mẹ ruột cuối cùng cũng nhớ đến tôi.
Ngày trở về hào môn, kẻ giả mạo thiên kim Tô Noãn Noãn nắm chặt tay tôi, khóc như hoa lê rơi rụng trong mưa: “Chị ơi, chị về rồi tốt quá, đều là lỗi của em, em không nên chiếm lấy cuộc đời của chị…”
Cô ta vừa nói vừa “vô tình” trượt chân một cái, mắt thấy sắp ngã nhào vào người tôi.
Tôi mặt không đổi sắc lui về sau nửa bước.
Chiếc bình hoa cổ phía sau cô ta, không một dấu hiệu báo trước, “ẦM!” một tiếng tự mình nổ tung.
Mảnh vỡ văng tung tóe đầy người cô ta.